Thứ Sáu, 14 tháng 1, 2011
Books
- Nam Cao - 2
- Short story - 3
- In Vu Dai village - 4
- About hard life of poor farmers in the old society. - 6
- Mr Chi - 7
- About Chi Pheo, whose parents are dead. He grows up and becomes a strong and kind farmer. He works for Ba Kien but Ba Kien put him in prison. When he returns, he becomes a ghost of Vu Dai village. He meets Thi No and falls in love with her. After that he wants to be a good person but no one accepts his existence . So he decides to kill Ba Kien and kill himself. - 5
- Interesting - 8
- Sad/uphappy - 9
Chủ Nhật, 9 tháng 1, 2011
Nhìn lại
Nhanh thật, một năm nữa lại trôi qua mà hình như bản thân chưa làm được điều gì ra hồn. Một khởi đầu không suông sẻ nhưng nhìn chung năm qua cũng là một năm không tệ lắm. Xét về mọi mặt thì không có những tiến bộ vượt bậc nhưng cũng may mắn khi không có một bước lùi nào. Học tập, bạn bè và mọi thứ không phải lúc nào cũng như ý muốn, nhiều khi nó vượt quá tầm kiểm soát và chệch hướng thật xa. Tình bạn mang lại những trải nghiệm mới về cuộc sống để bản thân biết được rằng "cuộc đời lắm mưu mô" và "kẻ thua cuộc là những kẻ không biết cố gắng". Hưởng được những trái ngọt đầu tiên thật thú vị, nếm trải hương vị của thành công dù ngắn ngủi nhưng cũng là nguồn động lực rất lớn. Song song đó là những quả đắng vào tận tim, của lòng nghi kị và sự thiếu kiên nhẫn. Cái nhìn tiêu cực đã che phủ mọi giá trị tốt đẹp mà mọi người đã cùng nhau xây dựng, con mắt ích kỉ chỉ biết nhìn đến lợi ích cá nhân đã làm mọi thứ đi quá giới hạn. Và tất yếu là mọi thứ không còn nguyên vẹn, nhưng hơn hết là lòng tin đã bị tổn thương. Thiếu đi tự tin vào chính bản thân mình, loay hoay với những mối quan hệ tưởng chừng như đơn giản nhưng nếu không khéo thì nó sẽ để lại những tổn thương rất lớn trong lòng những người ta cho là bạn và kể cả bản thân ta.
Tháng 5, một cơn bão tố ập đến với tất cả mọi người. Nó còn hơn là một sự tổn thương, đó là cảm giác tưởng chừng như rằng mình sắp mất đi một thứ vô cùng quý giá. Nhưng thật sự thì nó vô giá, không phải một đồ vật vô tri, nó là một phần trong cuộc sống của mỗi con người AV, một phần của những niềm vui và là một phần của kỉ niệm. Cơn gió mạnh thổi bay tất cả những giá trị đã được xây dựng, cái giá rét của con người mất đi lòng tin và tìm kiếm sự cô độc vô tình làm tắt dần ngọn lửa ấm áp của tình yêu thương. Một phần tiếp tục còn phần còn lại đã không còn gì làm nguồn động lực để cố gắng. Những người biết rõ mọi chuyện thì không ai muốn từ bỏ, đơn giản vì không ai chấp nhận sự thật đó. Một sự thật lẽ ra không nên là sự thật. Nhưng cơn bão cũng sẽ yếu dần và rồi nhanh chóng lụi tàn. Mọi thứ trở về với guồng quay của mình và không ai quên những kỉ niệm đã cùng nhau trải qua trong cơn bão ấy. Và dù đã lụi tàn nhưng nó vẫn cứ mãi âm ỉ, một sự thật, một mất mát không thể thay đổi được. Sự thay đổi của một trong số mọi người.
Tình bạn đẹp và rất đáng trân trọng, không ai phủ nhận giá trị của nó. Có những con người không đơn thuần chỉ là 2 tiếng bạn bè, mà họ còn là tri kỉ, những người lắng nghe được lời thì thầm từ con tim. Luôn luôn lắng nghe để chờ đợi một sự thấu hiểu thật sự, con người dành hết sức lực vào lòng tin của mình trong tình bạn. Và khi đã kiệt sức họ sẽ trở nên tàn nhẫn và không còn điều khiển được suy nghĩ cũng như hành động của mình. Tổn thương những người họ đã từng yêu quý là cách để "trả thù" đau đớn nhất. Không tác động về thể xác nhưng tâm hồn họ đang là một sự mâu thuẫn luôn túc trực và sẵn sàng giết chết những suy nghĩ tốt đẹp, phá vỡ đi những liên kết và chỉ một phút ngừng đấu tranh đã gây ra những hậu quả mà suốt đời họ luôn hối hận.
Có một con người đã yếu lòng, dù đã luôn cố gắng hết mình cùng nhau vượt qua cơn bão nhưng cuối cùng lại chọn đi một con đường đơn độc của sự ích kỉ và nhẫn tâm. Một đường thằng minh chứng cho sự rạch ròi giữa hai sự lựa chọn, giữa đúng và sai. Bộ não chọn đúng, con đường của sự cô đơn còn trái tim lại chọn sai, con đường của yếu đuối và tình thương. Trước mặt là hai ngã rẽ hoàn toàn khác nhau nhưng chỉ có duy nhất một cơ hội lựa chọn. Con người đó hoang mang và đã đưa ra một quyết định sai lầm. Không hoàn toàn tồi tệ, chỉ là có sự thay đổi trong cách người đó trao đi những yêu thương. Có thể hơi lạnh lùng, nhưng ngọn lửa vẫn âm ỉ cháy và chờ đợi một cơ hội để thổi bùng lên nhưng cảm giác của ngày xưa.
Năm mới, tất cả đều mới với mọi người. Cần thêm nhiều nỗ lực để hoàn thành những ước mơ, thêm nhiều nữa những kỉ niệm bên nhau. Đó không đơn thuần là sự cố gắng, mà đó là còn là động lực tiếp thêm nguồn sức mạnh vô tận cho tất cả. Không còn quá nhiều thời gian bên nhau, quý lắm những giây phút như thế này vì biết rằng đã qua đi thì sẽ không thể nào trở lại. Không trách móc, không giận hờn, không còn là cái riêng khi đã là một phần của tập thể. Không tiếc khi cứ mãi cho đi vì ta biết nó không hề vô ích, vô tình hay cố ý thì những thứ ta cho đi sẽ giúp một ai đó vượt qua được khó khăn.
Nếu là con chim, chiếc lá
Thì con chim phải hót, chiếc lá phải xanh
Lẽ nào vay mà không có trả
Sống là cho, đâu chỉ nhận riêng mình?
(Một khúc ca xuân - Tố Hữu)
Note: có nhiều thứ ta muốn thay đổi, nhiều lúc ta muốn được trở lại như xưa. Nhưng giờ có nhiều thứ cũng rất quý giá với ta, một tình bạn mới, những giá trị mới mà vô tình ta nhận ra nhưng lại rất đáng yêu. Có lẽ không thể thay đổi quá khứ, nhưng tin chắc rằng ta có thể quyết định tương lai và "Present is a present, let's enjoy" :).